Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về
Lời nào của cây lời nào cỏ lạ
Một chiều ngồi say một đời thật nhẹ ngày qua
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa
Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi sông còn ở lại
Con tinh yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người
Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa
Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ
Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà
Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy
Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa
Từng lời tà dương là lời mộ địa
Từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe
Trong khi ta về lại nhớ ta đi
Đi lên non cao đi về biển rộng
Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì
Hôm nay ta say ôm đời ngủ muộn
Để sớm mai đây lại tiếc xuân thì
For every word typed and written down, there are thousands floating around, in the mind, in memory, on the side of the page. Scribble sheets hold them dear and keep them for the day when these words can find their way into sentences ... somewhere out there awaits a home...
Friday, June 5, 2009
Wednesday, June 3, 2009
for my complicated...
thunder storm...
it seems like I just picked you up an hour ago and we were driving through streets, strange and yet not so strange, to get something we both miss, more than food, we had to go feed our soul on the time that has passed, the time we had spent away from each other
it feels empty after you are gone, strangely lonely, as if you have been here always in this room watching random TV and laughing at old memories...not so much different from that distant day when we roam the winding roads on a snowy campus, looking for một phút giao thừa
and I think I have missed you all this time, a sister, a friend, therefore so complicated, and distance and time never really managed to turn us into strangers, somewhere along the way of two parallel paths we would wander and meet
twins, not because we happen to look like each other
it seems like I just picked you up an hour ago and we were driving through streets, strange and yet not so strange, to get something we both miss, more than food, we had to go feed our soul on the time that has passed, the time we had spent away from each other
it feels empty after you are gone, strangely lonely, as if you have been here always in this room watching random TV and laughing at old memories...not so much different from that distant day when we roam the winding roads on a snowy campus, looking for một phút giao thừa
and I think I have missed you all this time, a sister, a friend, therefore so complicated, and distance and time never really managed to turn us into strangers, somewhere along the way of two parallel paths we would wander and meet
twins, not because we happen to look like each other
Monday, June 1, 2009
missing
too many questions with no answers pulsing through an empty heart waiting to be filled the day we meet again
...wondering...whose smile you see in your sleep tonight...
...wondering...whose smile you see in your sleep tonight...
Subscribe to:
Posts (Atom)